MỘT THÀNH PHỐ HAI CON NGƯỜI

Những người nghèo vốn dĩ phải lái thuê
Xe chẳng có ngày kiếm bò gạo tẻ
Tháng tằn tiệm thêm một vài triệu lẻ
Nuôi vợ nuôi con trang trải sống qua ngày
Ấy vậy mà khi vạ gió tai bay
Chẳng tiếc thân tiếc xe dù vẫn biết
Cứu mạng người dẫu thân tàn sức kiệt
Bại sản tán gia mặc kệ … phải cứu người

Ai cũng tỏ câu chuyện đó mới thôi
Một con người học vấn nào cao chứ
Nhưng tâm hồn, tấm lòng thì rất bự
Đầy nhân văn, đầy thiện cảm chân tình

Cũng là người vốn dĩ đẹp tươi xinh
Học vấn lung linh, thêm quyền uy chức trọng
Lại giầu có một bước xe bóng loáng
Mới nhìn qua đã mường tượng sang giầu

Ấy vậy mà chẳng hiểu nổi vì đâu
Văn hóa thấp ác hơn loài hổ báo
Vừa mở mồm là nói lời hỗn láo
Mạng người à ? Sao bằng cái lốp xe

Thật là kì nghĩ mà thấy ngộ nghê
Cùng thành phố hai con người đối lập
Kẻ lắm tiền thì tâm hồn bầm dập
Người đói nghèo thánh thiện sáng như gương !

4/5/2018

Nguồn: Nguyễn Đức Hải

Bài viết liên quan